Posted on

Vật Trong Tay – Bối Hân – Chương 6

Thể loại truyện ngôn tình  ngược, truyện sắc

khiếp sợ vượt mức thực hành Hà Nghiên chẳng thể thốt đề nghị lời, cô nghiến răng ken két, nhị tay áp mạnh xuống mặt bàn, âm thanh sản xuất đủ làm kinh động tới mọi người không giống, càng giúp cô hy vọng vùng lên tông cửa chạy ra ngoài. Nhưng nhiều loại hồ hết phí công bất lợi, cơ thể xụi lơ trên ghế, sức lực lao động trong tay không thể quét đổ bát đĩa bên trên bàn.

Mắt mũi tối sa sầm, trước lúc gần hôn mê ngất xỉu, cô nhìn thấy hắn ngồi đấy lẳng im nhìn mình, khóe mồm đưa đi tia cười lạnh, ánh nhìn hờ hững ko chút gợn sóng li ty.

chẳng biết qua bao lâu, từ trong nhẵn tối Hà Nghiên giật thột tỉnh giấc lại, đập vào mắt cô là một chiếc đèn chùm to đùng, sợi dây thủy tinh lóng lánh, phản ánh ánh sáng chói lóa.

“Tỉnh rồi à?” Hắn hỏi.

Cô vùng vẫy đứng dậy, nhắm đến phía âm thanh theo phiên bản năng. Căn phòng không hề nhỏ, Phó Thận Hành ngồi trên chiếc sô pha đằng xa nhìn cô, khóe môi nhẹ nhõm giương lên, mang đi ý cười vui vẻ: “Cô giáo Hà, tố chất cơ thể cô rất tuyệt, tỉnh sớm so với dự đoán của tôi nửa tiếng.”

Hà Nghiên không những yếu tố thể chất hay, cô còn tiếp tố chất tâm lý khác người, nếu không sẽ chẳng thể trốn thoát trong event tứ năm kia. Run sợ khiến cho tâm não cô hoảng loạn nhưng mà lý trí lại hối thúc cô yêu cầu nóng vội tỉnh táo. Hà Nghiên nhắm chặt mắt, khi mở ra, cô vẫn rất có thể thu nhận thực trạng, run rẩy hỏi: “Anh là kẻ Hay những ma?”

Phó Thận Hành bật cười, giọng mỉa mai: “Cô giáo Hà sáng ý, kiêu dũng, cả quyết sao lại hỏi 1 câu ngu xuẩn như vậy?”

Đọc thêm truyện phàm nhân tu tiên

câu hỏi này và đúng là rất ngu xuẩn, diễn giả hoàn toản sự hoang đem của cô. Trời đất này không có ma, Thẩm Tri Tiết cũng không thể nghỉ ngơi lại, khả năng độc nhất là hắn chưa từng chết. Hắn ko chết, hắn đến mua cô báo thù rồi!

Cơn gian ác mộng đã trở thành sự thực, cô vô cùng sợ tên hung ác ma ngay trước mặt nhà bạn.

hoàn cảnh thoáng cái như quay trở lại tư năm trước. Hắn ngồi kia nhìn cô thờ ơ, góc nhìn nhan sắc bén như dao: “Làm sạch sẽ một chút, đừng để lại hậu họa.”

Không! Đặc điểm này còn khủng khiếp hơn phân tích tứ thời gian trước, hắn như ác quỷ chui ra từ địa ngục, đến do phục thù. Nước mắt chảy dài, thân thể run rẩy nhưng mà cô không hề là kẻ thiếu phụ chỉ biết than khóc cầu xin. Dù rằng giọng nhắc vẫn tồn tại run mau lẹ nhưng mà nội tâm đã dần biến đổi kiên nghị: “Anh muốn gì? Giết tôi à?”

“Giết cô?” Hắn cười khẽ, chậm chạp lắc đầu: “Nếu ý muốn giết mổ cô, tôi không buộc phải làm mấy trò làm phiền này.”

ví như không phải ao ước làm thịt cô, vậy là mong muốn tra tấn cô, rủ rỉ cầu khẩn đảm bảo ko ứng dụng đc, trái lại càng thực hiện bằng sự việc trầm trọng hơn. Cô khiên chế nỗi sợ, trong đầu tính toán nhanh, thử tìm đường sinh hoạt bằng phương pháp khác: “Thẩm Tri Tiết, người thân nên tĩnh tâm nhắc nguyên tắc một chút, thế này là thế nào?”

Hắn tương đối nheo mắt điều tra cô, thể hiện kia nhiều loại khác tứ năm kia. Lần như thế nào người trong gia đình thiếu phụ này cũng làm bằng các bạn ta bất thần. “Nói gì?” Hắn hứng thú, hỏi: “Nói rằng tôi đề xuất thả cô, còn cô đảm bảo sẽ không còn đi báo cảnh sát, hai thành viên gia đình người thân phải quên chuyện vẫn qua, bắt đầu cuộc đời lại một lần nữa?”Coi thêm truyện vô thượng sát thần

chính xác là cô định nhắc như vậy. Hà Nghiên mấp máy môi: “Không cần, tôi cực kỳ hiếu kỳ, chẳng biết anh trốn khỏi trại giam như thế nào?”

Hắn thoáng không thể tinh được, nhướng mày: “Cô giáo Hà, cô liên tiếp giúp tôi bất ngờ đó. Điều đó càng chứng minh, game show tiếp sau của mình ắt hẳn đang thu hút lắm đây.”

Hà Nghiên đoán ko ra hàn huyên của hắn, chỉ rất có thể chăm chú đối phó: “Trò chơi gì?”

Hắn ngồi trên sô pha, đôi bàn chân hạn hẹp dài vắt lên nhau, kiểu dáng dễ chịu lười nhác: “Biến một thục nữ thế gia trong trắng, thuần hóa thành một gái giang hồ phóng đãng ti tiện.”

Cô ko kìm nổi cơn ớn lạnh.

Phản ứng ấy làm bằng hắn hài lòng, hắn rảnh rỗi nhếch môi: “Cô giáo Hà, cô xuất thân trong trắng, đã từng kết nạp 1 nền giáo dục tuyệt đẹp mắt và có được 1 sự nghiệp đáng kính. Nhà bạn dễ thương cơ chế như cô nhưng bị vấy không sạch, vấy bẩn đến cùng tận. Cô xem sở hữu cần rất hấp dẫn không?”

Đây và đúng là 1 sự xấu xa phi chính nghĩa, trả thù dơ bẩn độc nhất vô nhị.

ở ngoài vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ, mấy gã con trai nối đuôi nhau bước vào. Hà Nghiên cảm thấy nguy khốn, lăn gia đình bạn trên loại chóng rộng, cho đến khi lưng chạm bắt buộc vách tường lạnh ngắt.

Phó Thận Hành vùng dậy đi tới, đứng phương pháp cô ko xa, ném ra một con dao: “Cầm lấy, hãy để tôi xem cô giết mổ thành viên ra sao đi.”

ấy là 1 trong những con dao gọt trái cây, ngắn ốm nhưng sắc đẹp bén, giống như con dao cô sẽ dùng tư thời gian trước. Đọc truyện đấu la đại lục

1 gã nhỏ dại thó phát lên trước, túm đem cô lấy ra khỏi giường. Cô ra công dãy giụa, tay bắt được con dao bên dưới nền đất, mà con dao còn chưa kịp ghim lên người gã thì cổ tay cô đã trở nên nắm chặt. Phần nhiều ngón tay như kìm sắt siết chặt cổ tay cô, ko tốn chút sức như thế nào gỡ ra, con dao ngay tức khắc rơi leng reng xuống nền đất.

Cú tiến công trước tiên trút xuống, đầu cô bị tiến công nghiêng sang bên, tai ù đi, phần nhiều vật dụng mọi trở thành chòng chành, lúc bự khi nhỏ tuổi. Trong mắt mờ ảo, cô thấy một gã đàn ông vẫn cầm camera, lẳng im đứng bên nhìn. Còn Phó Thận Hành thì ngồi trên sô pha lưu ý quan sát cô.

Cô không giãy dụa nữa, khoan thai nhắm mắt.

Phó Thận Hành biếng nhác ngồi kết hợp ghế, giọng điệu sau trước như một: “Khả năng chỉ tới thế thôi à? Chán thật. Hay những chúng ta đổi trò không giống đi.”

Gã gầy yếu bò xuống nệm mà ba tư gã nam nhi khác lại vây bao bọc cô, ấn chặt thủ túc cô, cưỡng ép chích thuốc vào nhà bạn cô. Cơ thể cô như rơi xuống âm ti, miệng phát ra đầy đủ tiếng nức nở vô vọng. Cô liên tiếp giãy dụa điên cuồng: “Mày thịt tao đi, Thẩm Tri Tiết, mày làm thịt tao luôn luôn đi!”

Hắn tỏ vẻ thờ ơ, từ chối khe khẽ: “Không, tôi đang nói rồi, tôi sẽ không còn giết thịt cô đâu.”

Thuốc vội vàng có khả năng, sự tỉnh táo dần tiêu tan, cơ thể bị thuốc khống chế, chỉ từ sót lại bản năng sinh lý. Hoàn cảnh này còn khủng khiếp hơn so với trước, trong không khí tràn trề mùi vị dâm loạn, khá thở gấp gáp làm thành viên gia đình ta đỏ mặt.

Cả ngôi nhà, Ngoài ra chỉ thành viên Phó Thận Hành mặt không đổi sắc, lòng tĩnh như nước, hắn liếc nhìn gã đàn ông vẫn động dục quanh đó, điềm nhiên nói: “A Giang, đừng chạm vào gia đình thanh nữ này, không may mắn đâu.”

A Giang giơ tay che chắn phòng ban đã sở hữu phản ứng, lo lắng giải thích: “Em không tồn tại ý định chạm vào cô ta.”

Gã liếc nhanh lên nệm, cúi thành viên cẩn trọng hỏi Phó Thận Hành: “Anh Phó, anh định quay đến bao giờ. Mấy tên này là dân nhà nghề em khác nhau mời từ đảo quốc về, chỉ cần không bảo xong, chúng vẫn chơi một mạch đến lúc cô ta nát vụn mới thôi.”

Phó Thận Hành giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay, lãnh đạm đáp: “Dừng lại đi, chỉnh sửa video xem tiện tích ra sao.”

Quay phim điêu luyện đương nhiên thực hiện bằng ra thắng lợi với tiện tích cực kì tuyệt. Bất luận là màn đồ vật lộn kịch liệt trước đấy hay những màn tê mê mê loạn ngày mai, tổng thể hình họa rất nhiều đc chiếu trên màn hình rộng, đặc tả chi tiết bằng âm thanh nổi, cảnh tượng phân tích hiện trường càng làm cho chúng ta ta tim đập chân run hơn.

Hà Nghiên khoác áo vệ sinh, thuộc chôn bạn trong loại sô pha rộng lụng thụng, đôi môi run rẩy. Tuy dặn lòng đừng khóc nhưng nước mắt đã tuôn rơi. Phó Thận Hành ngồi bên phương pháp đó không xa, quay sang nhìn cô cười như không: “Nhìn không ra, cô cũng phong cách đó.”

“Vậy à? Cảm ơn.” Cô lờ đờ đáp lại, giọng khàn đặc như tơ lụa bị xé rách rưới.

Phó Thận Hành thoáng quá bất ngờ, chú ý nhìn cô, hỏi tiếp: “Sau lúc trở về, cô đang báo cảnh sát chứ?”

“Anh với đoạn phim, tôi nào dám báo cảnh sát.” Cô phần lớn đoán ra ý đồ vật tiếp theo của hắn, cô chật đồ nhếch môi, muốn nở niềm vui khinh miệt nhưng nước mắt càng chảy hơn nữa.

Hắn cười phớt lờ: “Tôi biết ngay gia sư Hà là người lanh lợi mà. Trường hợp vậy, hiện nay bạn đã định ra lệ luật trò chơi, rất đơn giản, cô chỉ việc tuân theo hướng dẫn. Thế nào?”

ở sót! Yêu cầu sống sót đặt thoát ra khỏi đây! Có âm thanh gào thét trong lòng cô. Hà Nghiên mím môi, hít một khá thật sâu, phối cùng hắn, hỏi: “Lại quay đoạn phim à?”

“Có lẽ là không.” Hắn dễ chịu khuyên bảo, nghiêng đầu suy nghĩ: “Thẳng thắn nhưng mà nhắc thì quay lip mất công mất thời gian. Tạm tôi không tồn tại ý định biến đổi cô thành cô diễn viên AV. Mai sau rất có khả năng tôi đã đọc cô đi quan khách, biết đâu cô lại quí kiểu này ấy chứ.”

Cô âm thầm rơi lệ, ko nói phổ thông gì nữa.

Phó Thận Hành gọi tên A Giang thân hình cường tráng vào, dặn dò: “Thời gian không còn sớm, tiễn thầy giáo Hà về đi.”

đấy thế mà hắn lại thả cô thật! Hà Nghiên khích động, cô sợ ánh mắt bật mí nội tâm đề nghị nhanh lẹ cụp xuống. Thậm chí cô không có gan đặt lộ vẻ nhanh nhẹn vượt mức, vịn ghế sô pha cố vực dậy, động tác lừ đừ. A Giang ko kiên nhẫn chờ cô, vươn tay nhấc cô khỏi sô pha, lôi ra bên ngoài.

Phó Thận Hành đi rồi mà lại bỗng đọc cô lại: “Cô giáo Hà.”

Cô dừng lại, hốt hoảng hy vọng, chỉ sợ hắn đột nhiên đổi ý. Ko ngờ hắn chỉ cười, dửng dưng nói: “Đừng báo cảnh sát, còn nếu không cô sẽ yêu cầu ăn năn.”

câu nói đấy nghe như 1 lời cảnh cáo nhưng mà trong những số ấy Trong khi lại cất giấu một thâm ý không như. Cô còn chưa kịp ý chí, A Giang đã cầm một cái khăn tẩm thuốc trùm kín miệng mũi cô.

khi Hà Nghiên tỉnh giấc dậy lần nữa thì đã ở trong nhà mọi người, một trong những buổi sáng không không giống gì đều buổi sáng thường nhật không như. Trên mọi người cô đắp chiếc chăn mỏng dính, xống áo vắt bên trên thành ghế để bên nệm, ngay cả máy tính bảng cũng khá được để ở chỗ trống đầu chóng theo thói quen.

ko kể cửa sổ dung nhan trời sáng rõ, nhìn ánh nắng có nhẽ đã chín mười giờ.

Cô hết nhắm mắt nhắm mũi rồi lại tỉnh ngộ, tự kể mang bạn đông đảo chuyện xảy ra đêm qua chỉ nên một cơn tàn khốc mộng. Mà đau khổ từ thân thể đề cập cho cô biết đây không phải là giấc mơ. Cô chùm chăn kì quái đầu khóc bự, xong thò tay ra bên ngoài mua điện thoại. Trong đó với mấy cuộc gọi nhỡ and tin nhắn của Lương Viễn Trạch: Nghiên Nghiên, sau này không đc vứt laptop bừa bãi, đọc không có gia đình bạn nhận. Còn thêm, ngủ sớm đi, ko đc thức khuya.

màn hình hiển thị 10h30’ tối qua, lúc ấy cô còn đang nằm trong bàn tay quỷ.

Hà Nghiên run rẩy phát âm điện cho Lương Viễn Trạch nhưng mà máy báo bận. Sau một hồi ngẩn bạn, cô vội xuống giường, ko Để ý đến thân thể gian khổ, vơ rước bộ áo quần tất tả mặc vào.

chiếc xe dừng ngoại trừ đoạn đường dốc, phía xa xa, vài ba bác bỏ gái dẫn theo cháu chắt sẽ chơi đùa trong công viên của tiểu khu. Hà Nghiên hít một hơi thật sâu, cố tỏ ra bình tĩnh. Cô lái xe rời tiểu khu, không chấm dứt quan sát kính chiếu hậu, xác minh không ai theo, ngay tắp lự tiến thẳng vào cục cảnh sát.

Tham khảo thêm thể loại truyện đam mỹ 

“Cô nhắc gì cơ?” Viên cảnh sát quá bất ngờ, hỏi cô: “Cô đừng cuống, bình tĩnh lại đã rồi kể.”

Hà Nghiên ko phương pháp như thế nào tĩnh tâm được. Từ khi bước vào chỗ này, cô đã mất hết lý trí and sự tươi tắn ban nãy: “Thẩm Tri Tiết chưa chết, giờ hắn rước tên là Phó Thận Hành, phần lớn anh nhanh đi bắt hắn đi, nhanh đi bắt hắn đi.”

Viên cảnh sát bối rối: “Thẩm Tri Tiết là ai? Phó Thận Hành là ai?”

Cô há miệng, lâm thời chẳng biết giải thích sự việc ra sao: “Cảnh sát Trần! Tôi mong muốn chọn cảnh sát Trần!”. Cô hét phệ, rút cuộc cũng bắt được cây trồng cứu mạng: “Ông đó biết chuyện gì đang xảy ra.”

sắc mặt viên cảnh sát mang phần kỳ lạ, anh ta nhìn Hà Nghiên, chần chừ 1 khi, nói: “Mấy ngày trước cảnh sát Trần gặp gỡ tai nạn vẫn tắt thở rồi. Bữa qua Cục new cử hành lễ tầm nã điệu cho ông đấy dứt.”

Hà Nghiên thoáng cứng đờ, nghi ngờ gia đình nghe lầm: “Anh nói cái gì?”

Viên cảnh sát nhìn Hà Nghiên đồng cảm, đứng dậy rót cho cô cốc nước ấm, an ủi: “Cô Hà, cô đừng gấp, có chuyện gì cứ nhàn nhã đề cập. Tuy cảnh sát Trần không tồn tại ở đây mà Shop chúng tôi sẽ hoàn toàn có thể khiến cho cô.”

không, không, không có ai thực hiện bằng được cô hết!

tam mẹ đột đc giải thưởng Đi Phượt lớn, kế tiếp là Lương Viễn Trạch đi đào tạo ở quốc tế, cô trơ thổ địa không nơi phụ thuộc, ngay cả cảnh sát Trần các bạn hoàn toàn có thể hỗ trợ cô cũng chết bởi vì tai nạn mấy bữa trước. Các điều đó chỉ nên trùng hợp sao? Sao rất có thể trùng hợp như thế được?

Cô ngây ngốc ko thốt nổi câu gì. Viên cảnh sát mày mò hỏi: “Cô Hà, cô ko sao chứ?”

Hà Nghiên ngửng đầu, góc nhìn ngây dại nhìn viên cảnh sát trẻ, trong đầu bỗng nhiên vang lên câu nói của Phó Thận Hành: “Đừng báo cảnh sát, còn nếu không cô vẫn bắt buộc ăn năn.”

Full link truyện vật trong tay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *