23 thoughts on “LK Truyện Kiều Part 1-2 Kenlly TK

  1. Trăm năm trong cõi người ta,
    Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
    Trải qua một cuộc bể dâu,
    Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
    Lạ gì bỉ sắc tư phong,
    Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.
    Cảo thơm lần giở trước đèn,
    Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
    Rằng: Năm Gia-tĩnh triều Minh,
    Bốn phương phẳng lặng hai kinh chữ vàng.
    Có nhà viên ngoại họ Vương,
    Gia tư nghỉ cũng thường thường bậc trung.
    Một trai con thứ rốt lòng,
    Vương Quan là chữ nối dòng nho gia.
    Đầu lòng hai ả tố nga,
    Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân.
    Mai cốt cách tuyết tinh thần,
    Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
    Vân xem trang trọng khác vời,
    Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang.
    Hoa cười ngọc thốt đoan trang,
    Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da.
    Kiều càng sắc sảo mặn mà,
    So bề tài sắc lại là phần hơn.
    Làn thu thủy nét xuân sơn,
    Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh.
    Một hai nghiêng nước nghiêng thành,
    Sắc đành đòi một tài đành họa hai.
    Thông minh vốn sẵn tính trời,
    Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm.
    Cung thương làu bậc ngũ âm,
    Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.
    Khúc nhà tay lựa nên xoang,
    Một thiên Bạc mệnh lại càng não nhân.
    Phong lưu rất mực hồng quần,
    Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê.
    £m đềm trướng rủ màn che,
    Tường đông ong bướm đi về mặc ai.
    Ngày xuân con én đưa thoi,
    Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
    Cỏ non xanh tận chân trời,
    Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
    Thanh minh trong tiết tháng ba,
    Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.
    Gần xa nô nức yến anh,
    Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
    Dập dìu tài tử giai nhân,
    Ngựa xe như nước áo quần như nêm.
    Ngổn ngang gò đống kéo lên,
    Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
    Tà tà bóng ngả về tây,
    Chị em thơ thẩn dan tay ra về.
    Bước dần theo ngọn tiểu khê,
    Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
    Nao nao dòng nước uốn quanh,
    Nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
    Sè sè nấm đất bên đường,
    Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.
    Rằng: Sao trong tiết Thanh minh,
    Mà đây hương khói vắng tanh thế này?
    Vương Quan mới dẫn gần xa:
    Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi.
    Nổi danh tài sắc một thì,
    Xôn xao ngoài cửa hiếm gì yến anh.
    Kiếp hồng nhan có mong manh,
    Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương.
    Có người khách ở viễn phương,
    Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi.
    Thuyền tình vừa ghé tới nơi,
    Thì đà trâm gãy bình rơi bao giờ!
    Buồng không lặng ngắt như tờ,
    Dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh.
    Khóc than khôn xiết sự tình,
    Khéo vô duyên bấy là mình với ta!
    Đã không duyên trước chăng mà,
    Thì chi chút ước gọi là duyên sau.
    Sắm sanh nếp tử xe châu,
    Bụi hồng một nấm mặc dầu cỏ hoa.
    Trải bao thỏ lặn ác tà,
    ấy mồ vô chủ ai mà viếng thăm!
    Lòng đâu sẵn mối thương tâm,
    Thoắt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa:
    Đau đớn thay phận đàn bà!
    Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.
    Phũ phàng chi bấy hóa công!
    Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha.
    Sống làm vợ khắp người ta,
    Khéo thay thác xuống làm ma không chồng!
    Nào người phượng chạ loan chung,
    Nào người tiếc lục tham hồng là ai?
    Part.2
    Cậy em, em có chịu lời, Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
    Giữa đường đứt gánh tương tư, Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em.
    Kể từ khi gặp chàng Kim , Khi ngày quạt ước, khi đêm chén thề.
    Sự đâu sòng gió bất kỳ, Hiều tình khôn lẽ hai bề vẹn hai? Ngày xuân em hãy còn dài, Xót tình máu mủ, thay lời nước non.
    Chị dù thịt nát xương mòn, Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây.
    Chiếc thoa với bức tờ mây Duyên này thì giữ, vật này của chung.
    Dù em nên vợ nên chồng, Xót người mệnh bạc ắt lòng chẳng quên!
    Mất người còn chút của tin, Phím đàn với mảnh hương nguyền ngày xưa.
    Mai sau dù có bao giờ, Đốt lò hương ấy, so tơ phím này.
    Trông ra ngọn cỏ gió cây, Thấy hiu hiu gió, thì hay chị về.
    Hồn còn mang nặng lời thề, Nát thân bồ liễu đền nghì trúc mai.
    Dạ đài cách mặt, khuất lời, Rảy xin chén nước cho người thác oan. Bây giờ trâm gãy bình tan, Kể làm sao xiết muôn vàn ái ân!
    Trăm nghìn gửi lạy tình quân Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi. Phân sao phận bạc như vôi? Đã đành nước chảy hoa trôi lỡ làng.
    Ôi Kim Lang! Hỡi Kim lang! Thôi thôi thiếp đã phụ chàng từ đây!
    Cạn lời hồn ngất máu say, Một hơi lặng ngắt đôi tay lạnh đồng.
    Xuân huyên chợt tỉnh giấc nồng, Một nhà tấp nập kẻ trong người ngoài.
    Kẻ thang người thuốc bời bời, Mới dàu cơn vựng chưa phai giọt hồng. Hỏi: Sao ra sự lạ lùng? Kiều càng nức nở nói không ra lời.
    Nỗi nàng Vân mới rỉ tai: Chiếc thoa này với tờ bồi ở đây!
    Này cha làm lỗi duyên mày, Thôi thì nỗi ấy sau này đã em!
    Trước lầu Ngưng Bích khoá xuân Vẻ non xa tấm trăng gần ở chung Bốn bề bát ngát xa trông Cát vàng cồn nọ bụi hồng dặm kia
    Bẽ bàng mây sớm đèn khuya, Nửa tình nửa cảnh như chia tấm lòng Tưởng người dưới nguyệt chén đồng, Tin sương luống những rày trong mai chờ
    Bên trời góc bể bơ vơ Tấm son gột rửa bao giờ cho phai
    Xót người tựa cửa hôm mai Quạt nồng ấp lạnh những ai đó giờ
    Sân Lai cách mấy nắng mưa Có khi gốc tử đã vừa người ôm
    Buồn trông cửa bể chiều hôm Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa Buồn trông ngọn nước mới sa Hoa trôi man mác biết là về đâu Buồn trông nội cỏ rầu rầu Chân mây mặt đất một màu xanh xanh Buồn trông gió cuốn mặt duềnh Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi
    hung quanh những nước non người, Đau lòng lưu lạc, nên vài bốn câu.
    Ngậm ngùi rũ bước rèm châu, Cách tường, nghe có tiếng đâu họa vần.
    Một chàng vừa trạc thanh xuân, Hình dung chải chuốt, áo khăn dịu dàng.
    Nghĩ rằng cũng mạch thư hương, Hỏi ra mới biết rằng chàng Sở Khanh.
    Bóng nga thấp thoáng dưới mành, Trông chàng, nàng cũng ra tình đeo đai.
    "Than ôi ! sắc nước hương trời, "Tiếc cho đâu bỗng lạc loài đến đây ?
    "Giá đành trong nguyệt trên mây, "Hoa sao, hoa khéo đọa đày bấy hoa ?
    Buồn trông ngọn nước mới sa Hoa trôi man mác biết là về đâu
    Buồn trông nội cỏ rầu rầu Chân mây mặt đất một màu xanh xanh Trước lầu Ngưng Bích khoá xuân Vẻ non xa tấm trăng gần ở chung Bốn bề bát ngát xa trông Cát vàng cồn nọ bụi hồng dặm kia
    Cậy em, em có chịu lời, Ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa.
    Giữa đường đứt gánh tương tư, Keo loan chắp mối tơ thừa mặc em.

  2. thơ lục bát Việt Nam sẽ chinh phục được thị trường âm nhạc bác học, khó khăn, khó tính nhất thế giới này. Giới thiệu với các bác bản Opera: Giác Duyên cứu Thúy Kiều. Phổ nhạc chuẩn thơ cụ Nguyễn Du đấy ạ.

    https://www.youtube.com/watch?v=508eCKIf3pA&list=PLePjBcS18koJY3n1DB501gARTXD1In1hW&index=2&t=1s

  3. cho những ai thích nghe thêm Pop Truyện Kiều, Rock Truyện Kiều, Bolero Truyện Kiều, nhạc Âu Mỹ Truyện Kiều, nhạc Hoa Truyện Kiều…. nhạc Opera Truyện Kiều. Sorry vì chưa thuê được ca sĩ nên chưa thể hiện được hết tác phẩm. hì hì hì
    https://www.youtube.com/channel/UC7c3vfecqzjbXCxuTiObxiw

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *