Posted on



Tại sao tôi luôn giảng hết mình như vậy ? Tôi biết có người trên ti vi, có người trên mạng, trong số 10 ngàn người có 1 người là được rồi, tôi không phí công rồi.

Kinh Phật đã từng nói “Na già thường tại định, vô hữu bất định thời”, Sư đi đứng ngồi nằm đều cho Quý vị thấy điều gì? Sư ở trong Định. Đi rất chậm rãi, nói chuyện cũng chậm rãi, động tác cũng chậm rãi, không hề có chút lo lắng vội vàng nào. Điều này khiến chúng ta biết được rằng, người có trí tuệ, tâm định, thân cũng định.
Xốc nổi, không có trí tuệ. Thanh niên bây giờ phiền phức nhất là xốc nổi nóng vội. Vì vậy họ học điều gì, học Thánh hiền, học Phật pháp, họ có học được không? Phật Bồ tát dạy họ cũng không học được. Vì sao vậy? Vì họ không định được. Những điều của cổ nhân thánh hiền, Phật bồ tát, chắc chắn tâm phải định, mới có thể học được, mới có thể cảm nhận được, mới có thể lĩnh hội được. Không phải họ không chịu dạy, mà bản thân Quý vị phải có đủ điều kiện, họ mới có cách dạy Quý vị. Không có điều kiện căn bản, giảng cũng vô ích, tốn công thôi. Tôi hàng ngày đều giảng Kinh dạy học không ngừng, có phải mọi người đều học được không? Chưa chắc. Nói thật ra, xung quanh tôi không có ai cả. Tại sao tôi luôn giảng hết mình như vậy? Tôi biết có người trên ti vi, có người trên mạng, trong số 10 ngàn người có 1 người là được rồi, tôi không phí công rồi. Thật sự có, nhưng tôi không quen biết với người này, họ biết tôi, tôi không biết họ, chúng tôi chưa từng gặp mặt nhau, tôi biết chắc chắn là có, cho nên tôi giảng rất phấn khởi, tôi ở trong phòng ghi hình, thường không có ai hết, tôi đối diện với ống kính, tôi giảng rất có tinh thần, vì tôi biết thật sự có người đang nghe, tôi biết thật sự có người đang học, tôi không phí công, không phí công giảng.

source: https://2forum.biz

Xem thêm các bài viết về Sức Khỏe: https://2forum.biz/category/suc-khoe/

3 thoughts on “Nhìn Thấu Là Trí Huệ, Buông Được Là Công Phu . Khai Thị 9- 3 -2019

  1. Chỗ đó đều (đã) viết bài vị rồi, hôm nay tu siêu độ. Vừa đến buổi tối, trong đêm, tám giờ hơn nha thổ huyết, một cục đờm ra là màu đỏ, khạc thêm một cục vẫn là màu đỏ. Lúc này nghĩ: Kiểu này e rằng, ai da, mình phải nằm một chút rồi. Cảm thấy chân cũng đã mềm nhũn nha. Tôi lại suy nghĩ: Mình nếu nằm xuống e rằng pháp này đã hết cách tu rồi, mình không thể để thất tín với những vong hồn được siêu độ này nha! Ta đã viết bài vị rồi, nhà ngươi không tu là thất tín đấy. Hai! Chết cũng tu! Vẫn lên tòa. Hơn nữa biết việc này là đối với pháp này là thật không có lợi, chư vị tu cái pháp này không phải có tu mà thôi, còn nhất định phá được chỗ đó của nó, chư vị còn dung túng nó. Mặc kệ! Cứ tu tiếp. Nhưng dần dần thì thấy rằng, hả? Dường như khoảng cách giữa một cục đờm với một cục đờm đã dài ra, màu sắc cũng dần dần nhạt rồi. Mãi đến sau khi tu xong pháp, vẫn còn hai cục đờm là có máu. Ngày hôm sau sáng sớm thức dậy, có một cục đờm có máu, còn lại không có nữa, không có bất kỳ trị liệu nào.
    Một bạn học cũ khác, anh ta thổ huyết nhập viện, nằm rất nhiều ngày, sau khi trở lại nôn, lại nằm (bệnh viện), hai lần nằm bệnh viện. Tôi lần đó nếu (như) nằm xuống, cũng đã nhập viện rồi; không nhập viện cũng phải nằm rất lâu. Nhất định chư vị thật sự toàn bộ không thèm để ý đến nha, chính là không đếm xỉa đến nha! Vốn là không có bệnh a!

  2. Tại sao tôi luôn giảng hết mình như vậy ? Tôi biết có người trên ti vi, có người trên mạng, trong số 10 ngàn người có 1 người là được rồi, tôi không phí công rồi.

    Kinh Phật đã từng nói “Na già thường tại định, vô hữu bất định thời”, Sư đi đứng ngồi nằm đều cho Quý vị thấy điều gì? Sư ở trong Định. Đi rất chậm rãi, nói chuyện cũng chậm rãi, động tác cũng chậm rãi, không hề có chút lo lắng vội vàng nào. Điều này khiến chúng ta biết được rằng, người có trí tuệ, tâm định, thân cũng định.
    Xốc nổi, không có trí tuệ. Thanh niên bây giờ phiền phức nhất là xốc nổi nóng vội. Vì vậy họ học điều gì, học Thánh hiền, học Phật pháp, họ có học được không? Phật Bồ tát dạy họ cũng không học được. Vì sao vậy? Vì họ không định được. Những điều của cổ nhân thánh hiền, Phật bồ tát, chắc chắn tâm phải định, mới có thể học được, mới có thể cảm nhận được, mới có thể lĩnh hội được. Không phải họ không chịu dạy, mà bản thân Quý vị phải có đủ điều kiện, họ mới có cách dạy Quý vị. Không có điều kiện căn bản, giảng cũng vô ích, tốn công thôi. Tôi hàng ngày đều giảng Kinh dạy học không ngừng, có phải mọi người đều học được không? Chưa chắc. Nói thật ra, xung quanh tôi không có ai cả. Tại sao tôi luôn giảng hết mình như vậy? Tôi biết có người trên ti vi, có người trên mạng, trong số 10 ngàn người có 1 người là được rồi, tôi không phí công rồi. Thật sự có, nhưng tôi không quen biết với người này, họ biết tôi, tôi không biết họ, chúng tôi chưa từng gặp mặt nhau, tôi biết chắc chắn là có, cho nên tôi giảng rất phấn khởi, tôi ở trong phòng ghi hình, thường không có ai hết, tôi đối diện với ống kính, tôi giảng rất có tinh thần, vì tôi biết thật sự có người đang nghe, tôi biết thật sự có người đang học, tôi không phí công, không phí công giảng.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *