Posted on

Mạch thượng thùy gia không đủ niên lang là chuyên mục truyện cổ kính có chút ngược, kính mời Các bạn phát âm truyện bên ở đây.

giới thiệu truyện đam mỹ mạch thượng thùy gia không đủ niên lang

Tác giả: Tả Áo Kỳ
Thể loại: đam mỹ ngược, cổ đại, không đủ gia đa tình giàu sang công x ôn hòa như nước hòa thượng thụ, niên hạ công, ngược công ngược thụ, nam nam sinh tử, HE

Trích đoạn truyện mạch thượng thùy gia không đủ niên lang

thần thoại cổ xưa sở hữu nói: thiếu phụ mong muốn có nam nhi, thì đi lễ bái Quan Thế Âm người thương Tát, vẫn sinh được nam nhi phúc đức trí tuệ hơn mọi người, nếu ước phụ nữ, đang sinh được người con gái cam đoan trang thùy mị đẹp đẽ. Quan Thế Âm sở hữu ngàn vạn thân thể, một trong số cơ thể quan âm chính là đường trao không mất phí con dòng. Từ xưa tới nay có 1 lời phao đồn rằng: vào trong 1 năm xảy ra đại họa, bệnh tật hoành hành tàn phá khắp nơi. Thiếu nữ không thể sở hữu con, quan âm thương xót, ngay tắp lự ban tặng tôi con and tín nữ, phúc chí vạn niên. Lạ thay có 1 nam tử bán trang sức quý, lại vô tình có thể đem thai, thực hành dấy bẩn cuộc sống. Quan âm vì trừng trị liền bắt đi tu, sẽ cho hòa thượng, độ chúng sinh Vu Sa Bà*. Tuy nhiên đây chỉ với dã sử truyền lại, chi tiết phần nhiều bài toán được biên chép trong quyển “Thần Nguyên Sách” sớm vẫn thất truyền, càng không rõ thực hư thế nào.

(Vu Sa Bà: như kiểu một thế giới cộng đồng từ khôn xiết rất ngày xưa ý =)) kiểu trong tây du kí sở hữu =)))))))))

Coi thêm đam mỹ hoàn

Tháng tư, xuân thủy kỳ kỳ. Pháp Tịnh hạ sơn tới hiện nay đã hơn một tháng. Tòa cổ tự trên núi kia, dù bị đại thụ che từ trần mà cũng ko ngăn hạn chế được danh tiếng của chính nó, hàng năm mọi người dân bên dưới đông đảo lên núi dâng lễ cầu an toàn Hoặc là mời đại sư xuống núi giảng đạo, người thân trên núi chấp nhận xuống núi giảng qua đạo pháp, giảng kinh cho bách tính cũng không cần thiết phải là sư phụ. Như trong năm này vừa đúng dịp tới phiên pháp tự, sư phụ đặt y đi, cũng coi là một lần rèn luyện.

đó là lần trước tiên sau 20 năm đời sống Pháp Tịnh được hạ sơn. Y là cô nhi, y đc Tông Tịnh đại sư nhặt đc nghỉ ngơi sau núi. Y new sinh, không khóc ko nháo, xà độc mang mãnh thú cũng chẳng mảy may tới vấn đề thụ thương y. Tông Tịnh đại sư giật mình ôm siết lấy y, ngầm phát âm y và Phật hữu duyên. Ôm ấp về trong chùa thu khiến đồ đệ, rước tự giống như mọi người là Tịnh. Thành ra nhưng ngơi nghỉ lại, cũng đã được 20 năm, trái đất dưới chân núi and trên núi quả thật dị đồng, dương gian này còn có quá nhiều vật dụng nhưng mà trên núi không có, Pháp Tịnh thấy qua, liền bất giác nghĩ cần về rồi.

Đi qua bờ ruộng, mang hài bị phần nhiều giọt sương đọng trên cỏ thực hiện bằng ướt vào chân. Bên kia đồng cỏ xanh mướt, không gió ko mưa chờ sương mù qua đi là một trong ngày new. Nhất thiết là 1 ngày trời nắng. Pháp Tịnh ánh mắt quanh quéo một vòng, ngửa mặt nhìn lên bầu trời, mặt trời trong sương rẽ mây chiếu hầu như ánh sáng xuống cánh đồng. Chúng ta nông dân dậy sớm, bây chừ sẽ là một trong những ngày new, thấy sở hữu tăng nhân đi qua phần nhiều chắp tay cúi chào, Pháp Tịnh nói 1 câu Phật ngữ đáp lễ cộng chúng ta.

nhún nhường vai một chiếc đeo lại giỏ lên lưng, Pháp Tịnh liên tục phát xuất. Tới nơi, giảng kinh xong xuôi, y tức thời rất có thể trở về nhà. Y nhớ cây hòe trước cửa chùa, nhớ cẩm ngư (cá) tự tay y phóng sinh trong biển, nhớ tiểu cẩu tuyệt chạy đến chùa trộm thiết bị ăn. Nhớ sư huynh đệ trong chùa, nhớ sư phụ và hồ hết sư thúc. Xem ra đi qua nơi này là hoàn toàn có thể tới Tề Thành.

Phía bên kia, hoa sẽ mở. Khóm hoa gold color cao nửa mét mọc ra bao la, sương mù vây quanh co đem đến vẻ kiều diễm mê chúng ta. Đột 1 không đủ niên mặc bộ thiết bị trắng hiện ra ngay trước mắt, tóc đen mềm tựa lụa nhẹ bay trong gió, mồm nở nụ cười ko nhiễm bụi trần. Pháp Tịnh giới hạn bước, như đang thấy Bà La Môn tỏa ánh tiến thưởng trước mắt.

Xem thêm thể loại Truyện sủng sắc

Y nhớ bữa trước khi đã giảng kinh, mang thí chủ hỏi y: “Kinh Phật bên trong Phật chủ Niêm Hoa, Già Diệp tuyệt nhất tiếu (Đ: chắc là hoa cầm trên tay, lá xanh cườii???) ý tốt chân đó là sao?” Y đáp: “Mỗi đóa hoa là 1 trong trái đất, mỗi cây trồng là 1 trong những tình nhân đề (Đ: giác tỉnh, giác ngộ). Giống như khi ta giảng kinh, trần thế này hoa tự khai diệp tự lục thủy tự lưu (hoa tự nở lá cây tự xanh nước tự chảy), cũng ko bởi vì ta giảng kinh nhưng tạm dừng. Nếu như đó là cảnh giới của hoa, vậy hà cớ gì nhưng người nên đảo lộn chính chúng ta sao ko tiêu nhiên cộng đời vô ưu vô lo.” Ngộ thiện, đây là đạo nhưng mà y thức tỉnh, nhưng không đủ niên kia lại vô tình giúp y giác ngộ đạo này y hy vọng qua ấy diện kiến hắn. Bỗng nhiên Pháp Tịnh minh bạch: chúng ta này vô tình khiến cho y thức tỉnh đạo pháp, nếu như y chấp nhất qua đó, liệu hắn có nhận ra phiền khi y phá hỏng câu hỏi của hắn?

Bước nhanh về phía đằng trước, Pháp Tịnh mong mỏi đi cảm tạ mình kia, nhưng khi y bước tới bờ bên kia. Cái kia bạn đã không sinh sống, y không hối nhớ tiếc, nghĩ nghĩ quay đầu lại cúi đầu tạo cho phật lễ sở hữu nơi hắn vừa đứng, coi như tạo cho lạy tạ hắn.

Qua cánh đồng này là tới Tề Thành, Pháp Tịnh chắc tiến thưởng tiến tới.
Chúc bạn đọc truyện đọc Truyện đam mỹ Mạch Thượng Thùy Gia không đủ Niên Lang phấn kích

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *