Posted on

Thấy chị lấy chồng – chương 500 : Lần đầu tiên khó tránh khỏi căng thẳng

Tôi xấu hổ cười gượng hai tiếng, hai tay đều đặt trên vai anh, tuy rằng gương mặt bị anh nắm chỉ có thể nhìn thẳng anh, nhưng mà ánh mắt lại nhìn sang bên cạnh.

Mất tự nhiên nói, “Không có, không có chuyện gì cả.”

“Muốn anh tự mình điều tra?” Dừng một chút rồi lại cao giọng ở âm cuối, “Hử?”

Một tiếng “Hử?” này.

Làm tôi chột dạ.

Lý Hào Kiệt muốn đi điều tra, nơi đó không có chuyện gì anh không thể điều tra được.

Tôi ôm lấy cổ anh, gật đầu hôn lên trán anh một cái, câu môi cười, “Chuyện nhỏ, đều đã giải quyết xong rồi, bây giờ không phải chuyện gì em cũng nhờ anh trợ giúp, tự bản thân em cũng có thể giải quyết.”

“Thật sao?”

“Thật.”

Lý Hào Kiệt ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt có chút trầm mặc.

Khoảng cách giữ hai chúng tôi rất gần nhau, thậm chí có thể nhìn thấy trong con ngươi đen nhánh của anh chính là hình ảnh ngược của tôi.

Anh trầm mặc một hồi, rồi giơ tay vuốt tóc tôi, trong giọng nói pha chút ít bất đắc dĩ, “Được rồi, xin lỗi em, lần này là lỗi của anh, do anh nghĩ quá nhiều, anh không nên không nói tiếng nào mà đã đi rồi.”

Anh nói như vây, tôi cuối cùng cũng nhớ tới!
Rõ ràng người tức giận phải là tôi mới đúng chứ.

Tôi hơi dùng sức, trực tiếp đè anh lên trên giường, dùng tay chống đỡ cơ thể, cúi đầu nhìn anh, dùng giọng rất không vui nói.

“Không từ mà biệt đúng không?”

“Tắt điện thoại đúng không?”

“Ừ?”

Người đàn ông này cứ nằm như vậy trên giường, nhìn tôi, trong con ngươi màu đen tràn đầy ý cười.

Tùy ý tôi cố làm ra vẻ, cũng không ngăn cản.

Chờ tôi nói xong, tay có chút không iên phận, hỏi ngược lại tôi, “Ừ, đúng vậy, sau đó thì sao? Muốn trừng phạt anh như thế nào?”

“…”

“Muốn ăn như thế nào, tùy ý cục cưng định đoạt.”

“…”

“Nếu không, nếu như cần roi, nến gì đó, anh đây sẽ gọi người đưa tới.”

“…”

Vốn dĩ, tôi chỉ là nhất thời thích thú.

Căn bản không nghĩ tới những thứ khác.

Kết quả bây giờ bị Lý Hào Kiệt nói như vậy, tôi lúng túng, ngay cả bản thân cũng có thể cảm giác được mặt và cổ đang dần dần đỏ lên.

Mà người nói những lời này, lại hoàn toàn không có cảm giác mình đang nói chuyện không thể nói.

Trái lại càng thêm tùy ý làm bậy, chìa tay ra nói tiếp, “Nếu cục cưng thích ở trên, vậy hôm nay anh sẽ ở dưới cho.”

“…”

“Làm sao vậy? Không nói lời nào để giữ cổ họng cho tốt, chờ một lát sẽ…”

“Em thua!”

Lý Hào Kiệt nói còn chưa nói hết, tôi liền nhận thua.

Quả nhiên, ở phương diện này, tôi không những không phải là đối thủ của anh, mà còn không có chút phần thắng nào.

Anh nhìn ra tôi đang ngượng ngùng, kéo khóe miệng nở nụ cười được như ý, “Xem ra, chuyện này, tạm thời còn phải dựa vào anh chủ động.”

Nói xong, xoay người, đè tôi dưới thân.

Những ngày sau, lúc tôi không bận, đều sẽ đi Hào Thiên đốc thúc Lý Hào Kiệt ăn cơm trưa.
Nháy mắt đã đến ngày đám cưới của Khương Thanh và Ngô Tiến An.

Lý Hào Kiệt đi đứng không tốt, nên không có đến sớm để giúp đỡ, nên tôi chỉ có thể đi qua bên Khương Thanh trước, chờ Ngô Tiến An đến đón dâu.

Khương Thanh và tôi đều lớn lên ở trại trẻ mồ côi, vậy nên không có người thân.

Phần lớn người đến đều là đồng nghiệp của chị ấy.

Nghề nghiệp của Khương Thanh là tiếp viên hàng không, vậy nên phần lớn đồng nghiệp của chị ấy đều cùng đi đến đây, mỗi một người đều là mỹ nữ.

Nhưng mà, hôm nay Khương Thanh là nhân vật chính, đương nhiên là người đẹp nhất.

Bởi vì mang thai, chị ấy không có mặc áo cưới, mà lựa chọn một bộ lễ phục truyền thống, bộ lễ phục truyền thống được thiết kế không có thắt lưng, không cần phải lo lắng sẽ làm bé cưng bị thương.

Bình thường Khương Thanh là người nói nhiều nhất.

Thế nhưng hôm nay chị ấy lại yên lặng ngồi trên giường, mặc kệ người bên cạnh nói ríu rít, vừa ồn vừa lộn xộn.

Chị ấy vẫn như cũ không nói lời nào.

Tôi đi qua ngồi bên cạnh hỏi chị, “Làm sao vậy? Căng thẳng sao?”

“Lần đầu tiên, khó tránh khỏi căng thẳng.” Khương Thanh nói xong, tự bản thân mình tựa như cũng ý thức được lời nói này còn có nghĩa khác.

Không khỏi bật cười.

Bạn có thể đọc truyện full tại đây: Lấy chồng thay chị

Tôi kéo tay chị ấy, ngẩng đầu nhìn Khương Thanh đã được trang điểm thành một cô dâu xinh đẹp, “Thật tốt, cuối cùng cũng đã gả được chị, trước đây em thật đúng là sợ chị sẽ không kết hôn, quyết tâm phải sống cô độc một mình suốt quãng đời còn lại.”

Khương Thanh nghe tôi nói như vậy, ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt dịu dàng, giống như thay đổi thành một người khác, “Nếu như hắn không theo đuổi chị như vậy, chị có khả năng thực sự sẽ cô độc sống hết quãng đời còn lại.”

“Tóm lại chị có tình cảm gì đối với anh ta vậy?”

Nghĩ đến hình như tôi chưa từng hỏi Khương Thanh về vấn đề này.

Cho đến bây giờ, đều là Ngô Tiến An đi theo Khương Thanh khắp thế giới.

Hình như Khương Thanh cũng là bị động tiếp nhận.

Chị ấy yêu anh ta bao nhiêu, tôi không biết.

Nghe câu hỏi của tôi, Khương Thanh cúi đầu, tựa như đang nhìn móng tay được làm rất tinh xảo, trầm mặc.

Tôi ngồi bên cạnh chờ câu trả lời.

Vỗn dĩ đang nghĩ chị ấy không có câu trả lời cho câu hỏi này thì Khương Thanh lại đột nhiên nói, “Chị yêu anh ấy.”
“Ai?”

Tôi sững sờ.

Kỳ thực, khi tôi hỏi câu hỏi này, đã nghĩ tới rất nhiều câu trả lời.

Ví dụ như “Ngại phiền nên đồng ý.” Hoặc là, “Anh ấy không có chị sẽ sống không nổi.”…

Lại không nghĩ rằng, đợi được lại là đáp án này.

Khương Thanh ngẩng đầu lên, trong ánh mắt mang theo vài phần ý giễu cợt, “Có phải ngoài dự đoán hay không?”

Tôi gật đầu.

Chị ấy nói tiếp, “Kỳ thực chị vẫn không dám nói, ngay cả anh ấy chị cũng không có nói, bởi vì chị sợ, Ngô Tiến An trước đây đã từng là người đàn ông rất đào hoa, chị rất sợ anh ấy đối với chị chỉ là vui vẻ nhất thời, cho nên chị chưa từng nói những lời này, chị sợ chị nói ra, anh ấy sẽ chán chị, đến lúc đó…”

Khương Thanh không có tiếp tục nói.

Nhưng mà ánh mắt bất an của chị ấy, đã nói cho tôi biết tất cả.

Đúng vậy.

Ngô Tiến An là người đàn ông như vậy.

Hiện tại anh ta yêu Khương Thanh, vì Khương Thanh mà kiềm chế, vì chị ấy mà đi theo làm tùy tùng, ai có thể xác định anh ta vẫn sẽ luôn như vậy.

Có lẽ sẽ có một ngày anh ta chán…

Có điều, tôi kéo tay của Khương Thanh nói, “Anh ta dám ở bên ngoài… Chúng ta sẽ đá anh ta, sợ cái gì, rời xa anh ta chị cũng không phải sống không được!”

“Đó là đương nhiên!” Khương Thanh rất nhanh thay đổi tâm tình, giơ khóe miệng lên, “Anh ấy dám ở bên ngoài…, trước tiên chị sẽ cắt đi cái kia của anh ấy, sau đó đá anh ấy, làm cho anh ấy khóc không ra nước mắt!”

“Không sai!”

Đây mới là Khương Thanh!

Rất nhanh, Ngô Tiến An bên kia sẽ đến đón dâu.

Một đoàn người trùng trùng điệp điệp.

Chị ấy có một cô dâu phụ.

Nhưng mà lúc chúng tôi đi, tôi vẫn đi theo chị ấy ngồi vào xe hoa.

Chiếc xe đi đầu, chính là Cullinan mà Lý Hào Kiệt tặng cho Ngô Tiến An.

Màu đỏ.

Chiếc xe này vô cùng rộng rãi, quan trọnglà chạy vô cùng tốt, bất kỳ vật gì cũng không thể cản trở đường đi của nó, đều sẽ bị nghiền áp.

Thậm chí ngay cả cửa xe, đều phải dùng đến nút để đóng

Tôi thật cẩn thận, dù sao đây chính là hai mươi ba tỉ, lỡ như phá hư chỗ nào, đem đi sửa cũng tốn không ít tiền.

Xe lái thẳng đến nhà hàng.

Lúc tôi xuống xe, nhìn thấy Lý Hào Kiệt đứng bên kia, chỉ dùng một tay chống nạng, tôi liền hiểu.

Tôi nói với Khương Thanh, “Em đi qua bên Hào Kiệt trước.”

Sau khi Khương Thanh đồng ý, tôi nhanh chóng chạy bộ đến, rất tự nhiên đỡ lấy tay phải của Lý Hào Kiệt.

Anh nhìn tôi, hỏi, “Thích không?”

“Hử?”

“Chiếc xe này, nếu thích, bên kia anh còn chuẩn bị một chiếc màu trắng cho em.”

Tôi theo ánh mắt của anh nhìn về phía chiếc Cullian màu đỏ, nhanh chóng xua tay, “Không cần, không cần, chiếc Mini mà em đi vẫn còn tốt vô cùng!”

Hai mươi ba tỉ kia, tôi cũng không dám muốn.

***

Nguồn tham khảo:

Truyện 24

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *