Posted on

Vật Trong Tay – Bối Hân

Chương 1-1
“ Anh Tiết, xử lý con quỷ bé xíu này thế nào ạ?”. Hổ hỏi.

Thẩm Tri Tiết cúi đầu cần đến miếng vải quấn vết thương trên tay, nghe vậy liền liếc nhìn người con gái đang run rẩy núp cạnh bánh xe, thản nhiên đáp: “Làm tinh khiết một chút, đừng để lại hậu họa”.

Giọng nói dễ nghe, âm sắc trầm thấp rõ ràng, mơ hồ lộ vẻ thờ ơ.

“Vậy để em”. Hổ lên tiếng, nói ngừng cầm chiếc côn sắt dài hơn thước nhìn về phía người đàn bà.

Đó là một đoạn thép tròn béo bằng ngón tay cái, Hà Nghiên cô vợ ngọt ngào bất lương nhặt ở công trường xây cất về, đặt trong hộp dụng cụ trước ghế phụ, cô tính cần dùng để phòng thân, không ngờ nó lại rơi vào tay kẻ bắt cóc, biến thành hung khí muốn đoạt mạng cô.

tồn tại, bất luận thế nào cũng phải sống sót!

Người Hà Nghiên run cầm cập, trong tâm trí đang có những âm thanh điên cuồng gào thét. Bố mẹ cô sống cả đời hiền lương thiện, chắc cú không chịu đựng nổi cái chết bi thương của cô. Hơn nữa, cô còn thêm Lương Viễn Trạch, anh ấy vẫn đang đợi cô tới.

Cô thật không nên lái xe một mình trên đường quê, không nên nghĩ lái xe là bình yên, càng không nên xuất xắc bụng phanh xe khi nhìn thấy có người nằm sõng soài trên đường. Cô nên đạp chân ga cho xe đè qua.

mà hiện nay không phải là lúc ăn năn tự trách, bởi vì cô đang trên bờ vực của cái chết.

“Cầu xin các anh, đừng giết tôi. Tôi sẽ đưa hết tiền và xe cho các anh. Tôi cũng sẽ không lấy chồng bạc tỷ báo cảnh sát, chỉ xin các anh đừng giết tôi”. Cô lo âu khóc lóc, quỳ mọp xuống, bò về phía chàng trai mặt mũi hững hờ đang ngồi bên đường, cầu khẩn: “Đại ca, xin anh đừng giết tôi, anh xem tôi vừa dừng xe cứu người, anh thả tôi ra được không? Tôi tốt đối sẽ không nói lung tung, Tối nay coi như tôi chưa từng nhìn thấy gì, chưa từng chạm mặt ai, thật đấy, thật đấy”.

cô gái này xem ra rất mưu trí. Thẩm Tri Tiết không khỏi liếc nhìn cô, gương mặt giàn dụa nước mắt, đường nét phẳng phiu thanh tú, do lo ngại nhưng hơi biến dạng, trong đôi mắt ngập nước lung linh ánh sáng, tỏ ý cầu xin. Nhưng mà, điều đó không làm trái tim nguội lạnh của hắn dao động. Hắn vẫn lạnh lùng, cúi đầu băng bó miệng vết thương trên tay. Lúc nhảy từ trên xe tải xuống, hắn đã bị thương, bàn tay xẹt qua khối đá bên đường, thiếu chút nữa bị cắt thành hai nửa.

Người con gái eo thon nhỏ vẫn ở bên cạnh chân hắn không dứt dập đầu khóc cầu. Hắn cảm thấy hơi bực bội, một tay băng bó phiền toái, hắn đành giơ tay đưa cho Khỉ gầy gộc ở bên cạnh, lạnh giọng hỏi Hổ: “Còn lằng nhằng gì nữa?”.

Hổ đi đến, xách cô lên như xách gà con… chấm dứt, kéo cô vào bụi cỏ ven đường.

Hà Nghiên ra sức giãy dụa, không dám thét mập. Nơi này phía trước hoang vu, phía sau không người qua lại, kêu gào cũng không có ai đến, nhưng khiến cô càng nhanh chết hơn. Vì thế, cô chỉ dám mếu máo xin xỏ.

“Hổ, chờ một chút”. Là Khỉ còm đang băng bó tay cho Thẩm Trì Tiết, công bố gọi Hổ, dè dặt xin chỉ thị của Thẩm Trì Tiết: “Anh Tiết, giữ cô ta lại trước được không? Cô ấy như vậy, làm gì được chúng ta chứ?”.

Đôi mày lưỡi mác của Thẩm Trì Đoạn hơi cau lại, mím môi yên lặng, Hổ không kìm được, trêu chọc đồng bọn: “Chú mày động lòng rồi à?”.

Khỉ còm cười ha hả, ánh mắt dừng trên bộ ngực tròn đầy của Hà Nghiên bởi giãy dụa mà lắc lư không chút che đậy, hỏi vặn Hổ: “Làm thì đã sao? Hơn một tháng rồi không động vào đàn bà, chẳng lẽ anh không muốn?”

dựa vào ánh trăng sáng ngời, Hổ cúi đầu nhìn cô gái xách trong tay, cũng không nén nổi dục vọng, đây quả là một người phụ nữ trẻ xinh đẹp, đường nét khuôn mặt thuần chất, dáng dấp cuốn hút.

Cả nhì tên đều hơi xao lòng, nhìn thẳng về phía Thẩm Tri Tiết.

Ánh mắt ghẻ lạnh man rợ của Thẩm Tri Tiết quét qua người Hà Nghiên đang hoảng hốt lo ngại, thờ ơ phun ra mấy chữ xuất xắc tình: “Chúng ta đang chạy trốn, muốn chơi gái đợi an toàn rồi tùy lũ bay.”

Hà Nghiên cô vợ ấm áp của hạ thiếu ngồi co ro, nỗ lực không bất tỉnh nhân sự đi, đưa ánh mắt cầu khẩn về phía chàng trai ốm gò, tranh thủ cơ hội sinh tồn duy nhất: “Anh à, chỉ cần các anh đừng giết tôi, tôi sẽ hài lòng mọi thưởng thức. Tôi còn thêm bố mẹ, họ chỉ có mình tôi là con gái.”

Khỉ còm cõi thật sự bị cám dỗ, cười ngả ngớn kiên cường xin xỏ Thẩm Tri Tiết: “Anh Thẩm, làm không mất bao nhiêu thời gian đâu.”

Thẩm Tri Tiết chưa kịp chỉ định thì Hổ đã mắng: “Nhìn mày không có tiền đồ gì cả!”

Khỉ còm cõi bị chửi, tuy không tiếp tục lôi kéo Hà Nghiên nữa nhưng mà ánh mắt vẫn nhìn lão đại đầy mong đợi.

Đọc link full vật trong tay

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *